|
Sử dụng tế bào gốc màng dây rốn để ứng dụng vào việc nhân rộng tế bào gốc tạo máu).
(Báo cáo tại Hội thảo khoa
học: Ứng dụng tế bào gốc - Từ lý thuyết đến hiện thực lần thứ 2,ngày 19/05/2011)
Chai Chou1 và Kam W. Leong 2
1: Duke- Trường Y, Đại học Quốc gia Singapore. 2 : Đại học Duke, Durham, Bắc
Carolina, Hoa Kỳ.
Ghép máu dây rốn hiện nay đã được phát triển như một thay thế quan trọng cho cấy ghép tủy xương (BMT) vì nó cho phép một mức độ
chênh lệch HLA cao hơn, trong khi cũng cho thấy việc giảm mức độ nghiêm trọng và tỷ lệ mắc phải bệnh mô ghép chống túc chủ (GVHD) so
với BMT.
Tuy nhiên, số lượng thấp của các tế bào gốc tạo máu/ tế bào tiền thân (HSPC) trong các mẫu hiến dây rốn đã gây nên 1 trở ngại lớn cho tiềm năng ứng dụng của việc ghép máu dây rốn. Trở ngại này dẫn đến việc đặt ra các chiến lược hiệu quả để nhân rộng lượng tế bào gốc máu dây rốn.
Hệ thống đồng nuôi cấy sử dụng nguyên lý lớp bổ trợ (feeder layer – 1 lớp tế bào được sử dụng làm nền, đóng vai trò cung cấp chất dinh dưỡng cần thiết cho lớp tế bào chính) đang được nghiên cứu rộng rãi như là chiến lược hữu hiệu để nhân rộng các HSPC vì chúng có thể cung cấp một vi môi trường cần thiết cho sự phát triển và tồn tại lâu dài của tế bào gốc.
Chúng tôi nghiên cứu sự phù hợp của hai loại tế bào màng dây rốn – tế bào biểu mô (CLEC) và tế bào trung mô (CLMC), được sử dụng làm lớp bổ trợ cho việc nhân rộng tế bào gốc máu dây rốn. CLEC tạo điều kiện để nhân rộng tổng số tế bào đơn nhân (MNCs) lên gấp 2816 ± 450 lần và nhân lên 95 ± 14 lần số tế bào CD34+CD45+ từ các tế bào máu dây rốn CD34+. Trong khi đó, CLMC hỗ trợ nhân rộng 2717 ± 76 lần tế bào MNC và 77 ± 30 lần các tế bào CD34+CD45+. Các tế bào được nhân rộng trong các hệ thống này đã được chứng minh là có khả năng cấy ghép tủy xương ngắn hạn khi khảo sát trên mô hình chuột suy giảm miễn dịch NOD/ SCID IL2R (null) (NOG). Việc đánh giá khả năng biểu hiện của CLEC và CLMC bằng phân tích microarray cho thấy các dấu hiệu phiên mã đặc trưng của hai loại tế bào và đồng thời, các gene ứng cử viên cho là đóng vai trò quan trọng trong khả ngăng “bổ trợ” của 2 loại tế bào này cũng được xác định. Biểu hiện của các gene này đã được xác nhận bởi các xét nghiệm phức hợp Luminex ghi nhận các bản dịch mã và protein, cũng như kỹ thuật qPCR. Từ nghiên cứu này, chúng tôi cho rằng sử dụng hệ thống đồng nuôi cấy với các tế bào dây rốn đóng vai trò bổ trợ là một chiến lược tiềm năng để có thể nhân rộng các tế bào gốc tạo máu cho các ứng dụng lâm sàng. Chiến lược này cũng sẽ cho phép sự phát triển của một hệ thống nhân rộng tự thân.
|